Ngã ở đâu gấp đôi ở đó

Cô ấy và tôi gặp nhau vào một buổi chiều nọ. Buổi chiều hôm đó tôi và đám bạn vẫn thường hay tụ tập buôn chuyện tại quá trà đá ven đường quen thuộc. Và đó chính là cái thời khắc quan trọng quyết định vận mệnh ngày hôm đó của tôi. Dường như ở người phụ nữ này chứa đựng một sức hấp dẫn kỳ lạ khiến cho bao chàng trai phải chú ý tới.

Cô ấy không có một khuôn mặt ưa nhìn cũng chẳng có một thân hình hoàn hảo như những cô gái khác nhưng điểm mà tôi ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt lanh lợi, giọng nói sắc sảo của người từng trải đặc biệt là sự chân thật đến ngạc nhiên trong từng lời nói, khác biệt hoàn toàn với những người con gái mà tôi từng gặp.

Sau khi đám bạn đã lần lượt ra về, tôi mạnh dạn đặt cốc nước xuống bàn tiến đến gần cô ấy. Trước mặt cô ấy, ❤️ tôi đập loạn xạ vừa hồi hộp vừa lo lắng. Cô ấy nhìn tôi rồi nở một nụ cười đầy thân thiện nhưng lúc đó trong đầu tôi là vô vàn những phân vân lo lắng lòng thì muốn nhưng lại không dám nói ra.

Thấy tôi im lặng khá lâu cô ấy bắt đầu lên tiếng: Chào anh, anh cần em giúp gì ạ? Sự chịu đựng của con người thực sự luôn có giới hạn, với sự quyết tâm của mình tôi dõng dạc đọc to: Ghi cho anh con 99 em ơi.

Mỗi khi trải qua những cảm giác như thế tôi mới hiểu ra được câu nói của một nhà giáo sư hóa học: “Chúng nó làm sao được hưởng thụ, được cảm nhận những cái cung bậc của tình cảm, được cảm nhận được những cảm xúc của con người….”.Trên đường về nhà trong đầu tôi lại hiện lên câu nói của thằng bạn cùng phòng năm xưa: “Còn thở là còn gỡ”.

Lảm nhảm những ngày hè | Son Dang 20/06/21

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s