20/020/2020

Dòng hồi ức ngày 20/02/2020

Tôi chẳng thể nào quên được những ký ức về ngày 20/02/2020. Từng giây phút, từng khoảnh khắc vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí tôi đến tận bây giờ và có lẽ là đến cuối đời.

Trước ngày 20/02/2020 là 2 tuần đầy căng thẳng của gia đình, sức khỏe của ba tôi ngày một yếu đi, dự báo cho một cuộc chiến mới sắp xảy đến. 13h05 p’ ngày 19/02, ba tôi được mẹ và bác Nhi đưa đến bệnh viện phổi Hà Nội. Khi bắt đầu nhập viện ba đã phải dùng đến máy thở với những triệu chứng điển hình của viêm phổi.Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận thấy rằng mình và mẹ sắp phải bước vào 1 cuộc chiến căng thẳng, một mất một còn để cứu lấy ba.

Sau khi hoàn thành xong thủ tục, viện phí, tôi nán lại với mẹ để xem xét thêm tình hình của ba, sau đó ba được chuyển vào phòng cấp cứu, khuôn mặt vẫn tỉnh táo nhận ra được mọi người. Tình hình lúc đó vô cùng căng thẳng khi bác sĩ tiên lượng tình trạng của ba rất nặng, có thể mất bất cứ lúc nào. Tối hôm đó mẹ tôi ở lại trông bố, còn tôi về chuẩn bị đồ đạc để mai lên đổi ca cho mẹ.

8h sang ngày 20/02 tại BV phổi Hà Nội, vội vã bắt xe buýt đến bệnh viện để đổi ca cho mẹ, có lẽ cả đêm hôm đó mẹ không ngủ chỉ trực chờ sợ dịch truyền lại hết, hay ba gặp vấn đề gì.

Lúc này tình hình của ba càng lúc càng xấu đi, đôi mắt ông vẫn còn nhận thức nhưng nó đã bắt đầu thể hiện sự mệt mỏi. Những tiếng tít tít của máy móc kèm theo những tiếng thở đầy mệt nhọc của người bệnh xung quanh càng làm cho bạn có những dự cảm không tốt về điều gì đó.

Sau 10h, các bác sĩ gọi mẹ tôi vào phòng trực bác sĩ. Khi mẹ ra ngoài chỉ khẽ nói vào tai tôi “Bố mày nặng lắm, tý nữa người ta chuyển sang phòng Hồi sức tích cực. Chỉ cần nghe đến chữ Hồi sức tích cực là bạn có thể tưởng tượng được tình trạng của ông nặng đến nào. Quay lại giường bệnh, nhìn những sợi dây cắm vào từng chỗ trên da thịt thật khiến lòng tôi trở nên xót xa.

Sau khi nắm được tình hình, tôi cùng mẹ hỗ trợ các y tá đẩy ba sang phòng HSTC. Khi mẹ vừa đi ra ngoài, lúc này vẻ mặt của ba tôi lộ rõ sự mệt mỏi, đuối sức, ba dùng tay muốn đẩy máy thở ra ngoài, dường như ông muốn tự giải thoát cho mình khỏi sự đau đớn đang dày vò bên trong, nhưng tôi lúc đó đã đưa tay cản ông làm điều đó. Một lúc sau mẹ tôi đi vào và thông báo chiều người ta sẽ tiến hành lọc máu cho bố mày. Ổn định xong tôi cầm quần áo của mẹ đem về giặt, đồng thời đến công ty viết đơn xin nghỉ phép.

1h30 phút, vừa nhồm nhoàm xong ổ bánh mỳ, tôi đi vào công ty để báo cáo nốt công việc trong ngày. 2h50 phút chiếc điện thoại trên bàn làm việc kêu lên, hiện lên màn hình là B.Tin, vừa vào nhà vệ sinh bật điện thoại lên thì tôi nhận được thông báo :”Đến nhanh đưa bố mày về quê gấp, nhanh lên là không kịp”. Lúc đó đầu óc tôi như trống rỗng, bắt xe chạy thẳng đến bệnh viện , lúc bước vào phòng tôi thấy mẹ đang khóc, chú Thơm bên cạnh và nằm trên giường là ba tôi đang hoàn toàn bất động, đôi mắt ông nhắm nghiền, môi mím chặt mặc cho mẹ tôi cố kêu gào đi chăng nữa, ba tôi cũng chẳng thể tỉnh lại, nước mắt tôi bắt đầu trào ra, vừa cùng chú Thơm thay cho ba bộ quần áo bệnh viện, vừa đầy ba lên xe cấp cứu để đưa ba về.

Trên đường về cả mẹ và tôi ngồi sau xe cùng với một anh y tá. Chú Thơm ngồi trên để chỉ đường. Mặc cho đau buồn nhưng mẹ vẫn đủ tỉnh táo để căn dặn tôi và y tá. Mẹ bắt tôi đọc to :”Nam mô a di đà phật” đọc không ngừng nghỉ, đi được một đoạn tôi lại òa lên khóc như một đứa trẻ con, mỗi lần khóc mẹ tôi lại quát lên: “mày có nín ngay đi không?”. Những tiếng nam mô a di đà phật cùng hòa vào những tiếng nấc mọi thứ xung quanh đầy vẻ tăm tối và u ám.  Nó như kéo ta xuống một thứ cảm xúc tồi tệ và đau đớn. 

Ba tôi thật sự mất hẳn vào lúc 17h50 phút ngày 20/02 khi y tá thông báo với mẹ tôi mạch bác không còn. Thật xót xa khi đến lúc mất ba lại không thể yên nghỉ trên quê hương của mình. Mãi đến 6h30 phút chúng tôi mới trở về đến nhà. Xuống xe tôi thấy cảnh tượng thật đau lòng, bàn ghế, đồ đạc dường như đã được chuyển đi nơi khác, mọi người thì đứng xung quanh mỗi người một vẻ mặt. Tôi cùng một số người đưa ba vào trong nhà, vừa vào nhà tôi liền gọi con em gái:”Minh Anh ơi, Minh Anh ơi, bố mất rồi “. Sau đó tôi liền chạy vào nhà tắm và khóc thút thít.

Tôi đã cùng ba chiến đấu trong những ngày tháng khó khăn ở bệnh viện đại học y hà nội rồi đến bệnh viện bạch mai. Nhưng đến lần thứ 3, mọi thứ đã rẽ sang một hướng khác, chẳng ai có thể ngờ rằng ba lại ra đi nhanh như thế, 2 tuần trước đó ba còn cùng mọi người trong gia định ăn tết bên nhau.

20/020/2020

Một mình lặng lẽ trong hiu quạnh

Nhớ về ký ức xưa ngọt ngào

Nước mắt rơi đầy trên gối nhỏ

Ngậm ngùi xót thương một bóng người!

Sơn Đặng | Những dòng ký ức 20/02/2020

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s