Tháng 8 chào ta bằng những cơn mưa tầm tã, mang cái gió lạnh thổi vào lòng người những hồi ức xa xăm. Phải chăng tháng 8 muổn rửa trôi hết những phiền muộn, suy tư của tháng 7.
Ngủ đi cô em tháng bảy
Tháng tám vừa đến đón tôi đi rồi
Mà đâu mưa gió bão bùng
Thôi hẹn buổi khác tạnh rồi mình đi
Bây giờ không biết tình hình ở nhà thư thế nào rồi, mẹ và em đang làm gì, trần nhà có bị giột nhiều không, căn nhà thiếu bóng dáng người đang ông thường trở nên lạnh lẽo. Cuộc sống vốn dĩ chứa đựng những điều mơ hồ, ai biết được quãng đường đời ngắn ngủi này sẽ chấm dứt khi nào, cũng như cơn mưa ngoài kia, ai biết được khi nào mưa ngừng rơi. Mang trong lòng những phiền muộn thật khiến con người ta mệt mỏi. Hỡi những cơn mưa tháng 8 xin hãy gột rửa cõi lòng tôi, cuốn trôi đi những suy nghĩ tiêu cực này!
Son Dang | 02/08/2020
